Ngày thứ mười không có anh...
Hôm nay đã là ngày thứ mười rồi... Nhanh vậy sao...? Mình vẫn chưa tin được...
Tại sao...? Tại sao anh lại bỏ rơi em? Nói cho em nghe đi anh. Anh có biết rằng em đau như thế nào không anh? Trái tim em thổn thức từng phút giây... Tại sao...? Tại sao lại như vậy hả anh...???
Ngày thứ chín vắng anh...
Hôm nay em nhìn thấy anh. Vẫn cái dáng cao cao ấy... Em muốn chạy tới và ôm anh thật chặt, để anh sẽ trở về với em... Nhưng mà những lời anh nói hôm ấy bỗng dưng lại vang lên trong tâm trí em... Em đã để lý trí chiến thắng con tim anh ạ. “Em có thôi đi ngay không? Em cứ trẻ con như thế thì anh phải làm như thế nào hả? Em đừng có suốt ngày đi theo anh như một con ngốc! Em tưởng cách em quan tâm anh như thế làm anh cảm động và ở bên em mãi mãi sao? Chúng ta chia tay đi. Anh không thể tiếp tục yêu một cách ngu ngốc như em được...!”
Và anh quay mặt đi. Đó cũng là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau... Em đã làm gì sai hả anh? Em rối tung lên như một con ngốc khi biết anh bị sốt. Em lo lắng sợ anh bị tai nạn khi anh đến đón em trễ mấy phút. Em cuống cuồng lo lắng khi anh không trả lời điện thoại... Đúng, em ngốc nghếch vậy đó. Em lúc nào cũng quan trọng hóa mọi thứ... Vì em yêu anh...
Một tuần không có anh...
Đã một tuần rồi anh nhỉ...?
Em vẫn sống trong hoang mang và tuyệt vọng... Bảy ngày trôi qua dài lê thê như cả thế kỷ...
Vắng anh...
Vắng anh là khi mỗi ngày em mở hộp thư đến cả chục lần dù biết chẳng có một tin nào từ số máy của anh...
Vắng anh là khi em lưu số điện thoại của anh vào danh bạ... rồi lại xóa đi... rồi lại lưu... lại xóa... Cho dù em có xóa cả chục lần, cả trăm lần thì những con số ấy em vẫn không thể quên... Huống hồ là anh...
Ngày... tháng... năm...
KHÔNG........!!!!!!!!!!!
EM KHÔNG TIN VÀO ĐIỀU ĐÓ.................!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
ANH KHÔNG THỂ BỎ RƠI EM NHƯ VẬY ĐƯỢC........!!!!!!!!!!!!!!
NÓI CHO EM NGHE ĐI ANH... CÓ PHẢI ANH CHỈ TRÊU EM........???????
NHẬT KÝ VIẾT CHO EM...
Ngày... tháng... năm...
Bé Ngốc của anh ơi...
Hôm nay kỷ niệm một tháng chúng ta yêu nhau. Anh đã chở em đi ăn quà, chở em đi loanh quanh thành phố, làm tất cả những yêu cầu kỳ quặc của em. Cô bé ơi, ánh điện hắt vào má em hay là má em ửng hồng? Lòng anh cứ xốn xang mỗi lúc nhìn em cười, lúc em lúng liếng đôi mắt nhìn anh. Lúc cái miệng xinh xinh kia giả vờ nói câu hơn dỗi...
Em cứ vô tư như một thiên thần...
Em nhớ không, khi mình gặp nhau lần đầu ở chỗ học tiếng anh. Cái miệng bi bô bi ba của em làm cho bạn cùng lớp là anh đây xao xuyến lắm. Em cứ một điều chú, hai điều chú... làm anh ngại quá đi!
Thế rồi chúng ta yêu nhau, em nhỉ? Em – cô bé sinh viên năm nhất, còn vô tư biết bao nhiêu. Còn anh đã trải sự đời, sinh ra trước em tới 8 năm trời. Khó khăn cuộc sống cũng đã trải ít nhiều. Thế mà chúng ta đã yêu nhau, em nhỉ? Anh yêu tiếng cười giòn tan của em. Yêu cái cách nhìn ngây thơ của em về cuộc đời. Yêu những cử chỉ còn con nít của em. Anh yêu em... chỉ vậy thôi...
Cảm ơn em vì đã đến trong đời anh...
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay anh bị bệnh, phải nghỉ làm. Thế nhưng vẫn cố gắng đi đón em sau. Em tan học, chạy ngay đi tìm anh. Nhưng mà em sao thế kia...? Em đang lo cho anh đấy à? Em rối rít nhặng xị lên...
Anh tự lo cho mình được mà, bé à...!
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay điện thoại anh hết pin, làm cho em gọi hoài mà không được. Thế là em lại lo lắng không đâu...
Có gì đâu mà em lại như vậy hả bé...???
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay, đi với em, anh chợt nhận ra...
Em không còn là cô bé ngày xưa nữa. Lo âu và phiền muộn đến với em thường xuyên hơn kể từ lúc em yêu anh...
Em biết không, anh đã suy nghĩ rất nhiều về em. Dạo này em lo lắng cho anh nhiều đến mức chẳng còn thời gian chăm sóc cho chính mình.
Anh đã sai khi yêu em, phải không?
Đâu rồi cô bé hồn nhiên như thiên thần mà anh từng yêu khi xưa... Đâu rồi tiếng cười trong veo không vương sự đời của em... Đâu rồi ánh mắt lấp lánh nắng sớm mỗi lúc em nhìn anh...?
Em trở nên khó hiểu hơn... Trước kia anh không thể đoán được em sẽ nói điều ngây thơ gì với anh... Trước kia em mỏng manh và dễ vỡ. Trước kia tâm hồn em trong suốt như pha lê – thứ pha lê thượng hạng mà bất cứ nhà buôn nào cũng ao ước được có trong tay để làm vật gia truyền.
Thế mà em yêu anh... Một tâm hồn trong sáng đã gắn kết với tâm hồn anh – lúc nào cũng đầy những đắn đo về cuộc sống...
Phải chăng chính tay anh đã làm cho viên pha lê vẩn đục sự đời...? Anh đã biến thiên thần trở thành người trần tục...? Yêu anh, em khổ nhiều lắm phải không?
Đừng, tôi ơi, dừng lại đi...
Có lẽ anh nên trả lại cho em những tháng ngày trong sáng như em đáng phải được như vậy...
Xa anh rồi, chắc em sẽ vui hơn...
Ngày... tháng... năm...
Anh đã nói lời chia tay em.
Sao nước mắt em nhạt nhòa thế kia?
TRỜI ƠI...!!! MÌNH ĐÃ LÀM GÌ THẾ NÀY??????????
Ngày... tháng... năm...
Tối nay em học về, ai đón...?
Trưa nay ở lại trường, em có ăn cơm không?
Sáng nay ai gọi em dậy sớm tập thể dục?
Anh sắp phát điên lên rồi em ơi... Tại sao...? Anh ngu ngốc lắm phải không???
Liệu những điều anh làm là đúng hay sai?
Hoang mang quá...
Vì anh vẫn còn yêu em...
SMS: “Anh ah, em van con yeu anh lam.Nhung ngay qua, em song trong cam lang. Em chiu dung, nhung nhu the thi co ich gi. Em khong the xa anh vi ly do don gian nhu vay duoc. Phai chang em qua con nit de duoc o gan anh...? Con nguoi roi ai cung truong thanh ma... Hay cho em duoc truong thanh ben anh... Anh nhe'...”
Ngày... tháng... năm...
Anh nhận được tin nhắn của em. Anh đã sai rồi...
Không phải tại anh mà là thời gian đã biến đổi em... Ừ, em nói đúng... ai cũng phải tới lúc trưởng thành mà. Anh đã sai khi chỉ muốn giữ cho riêng mình hình ảnh ngây thơ của em mãi mãi.
Chắc em đau lắm phải không em?
Em đã lớn thật rồi.
Anh mới là người quá “con nít” khi ở bên em, em ạh...
Xin lỗi em...
Tút... tút... tút...
Em àh, anh đây... em đừng nói gì cả... mười mấy ngày qua anh thật quá nhẫn tâm với em... anh sai rồi... chúng ta làm lại đi em... Cả anh và em hãy cùng trưởng thành bên nhau, em nhé...
NẾU ĐƯỢC, HÃY ĐỂ TÌNH YÊU DẠY BẠN CÁCH TRƯỞNG THÀNH HƠN....



Hay nhờ ...
Trả lờiXóaHigh Quality Tablet Pc