[Tặng baba mama - sư phụ - FullHouse & toàn thể Marnam Marnữ]
Âu cũng là cái duyên cái số khi chui đầu vào Động Mar.
Ngẫm đi ngẫm lại, con đường vào Mar của tui cũng có chút gọi là "thuận theo ý trời, vừa theo lòng người".
Tui, sinh ra và lớn lên trong dòng tộc truyền thống tài chính kế toán ngân
hàng. Tui, từ lúc chọn đại học là đã thích Kinh tế [cơ
bản là các thể
loại khác như: sư phạm, y dược… bla bla… hổng hạp với tui]. Tui, từ lúc đậu Kinh tế là đã
nghĩ mình sẽ theo một trong các thể loại Kế toán, Tài chính, Ngân hàng. Tui, thậm chí trong bài học anh văn hồi đại cương đó, dù là nói hay viết, cũng thêm vào một câu "I wanna be an accountant….". Úi chào ôi, thế mà, đùng một phát, từ hè tới kì phân chuyên ngành, tui lại đâm sầm theo luật hấp
dẫn vào cái khối Marketing bé nhỏ của trường. Kể ra, mấy ai mà tin được chớ! [Nhà tui, vẫn có bà con nghĩ tui học Kế toán đó nha, tại hồi đó mạnh miệng lắm mà :D ]
Đời, ta nói, đời, nó kì lạ và dễ thương như vậy đó.
Cái duyên số 1.
Tình
cờ nhìn thấy
danh mục các ngành, và có chữ
Marketing. Tình cờ đọc bài báo về nhu cầu tuyển dụng ở Sài Gòn, và có chữ Marketing. Thắc mắc, tò mò, "marketing
là cái khỉ gì vậy?". Và thế là online, tra tra, search search. Mơ màng. Mơ hồ.
Mơ tá lả tùm
lum. Èo ui, thời đó, con nít ở tỉnh mới lên thì biết
khỉ gì về marketing ngoài quảng cáo. Đọc nhiều mới thấy, nó là cái mớ hỗn độn gì đó, mà muốn tìm hiểu sâu hơn, nhiều hơn. Mà kiểu người của tui là, khi có nghi vấn đặt ra, tui sẽ muốn tìm cho ra tận gốc. Thế là có ý định rồi đó
nhaaaaaaa!
Cái duyên số 2.
Rồi, xong, Marketing vẫy gọi.
Mấy ngày sau cũng náo nức
online lắm. Nghỉ mà, rảnh, rảnh
lắm. Cứ online gặp sư phụ, là sư phụ lại chỉ cho vài
món. Cứ online mà chưa thấy sư phụ là lại tìm hiểu về ẻm.
Rồi xong, nói theo tiếng
Dzạn Dzã (Vạn Giã) là "Rầu, xong, thích rầu đó nhe".
Hết duyên, chiến!
Ý
tui là hết duyên làm quen. Lỡ thích rầu, lỡ yêu sau thời gian dài
tìm hiểu rầu. Giờ làm sao? Làm
sao? Thì nói chớ sao.
Tui
đó giờ vẫn vậy. Suy nghĩ một mình, ít thảo luận, mà một khi thảo luận hay dò hỏi thì trong đầu cũng sẵn có quyết định rồi. Thế nên lúc trình bày với baba mama, bama có hỏi nhiều, tui nói được hết. Bama chắc cũng lưỡng
lự xen lẫn hồi hộp và âu lo, nhưng mà, tui cũng lướt hết :D
Bởi, tui nói, tui yêu nhà tui lắm.
Cũng
nhiều anh chị em ngạc nhiên, cô dì
chú bác cũng lạ lẫm, cớ sao lại học cái ngành nghe tên lạ quắc, cớ sao lại làm cái nghề gì giống mấy tiếp thị dưới chợ,
miệng dẻo keo thế kia,…? Blah blah blah blah… nhiều nhiều nhiều nhiều lắm luôn.
Sự thật là, chưa một giây một phút một khoảnh khắc nào tui thấy
hối hận vì đã đâm đầu vào cái động mar ấy. Mà còn tự hào, hạnh phúc trào dâng nữa cơ! Bạn thấy đó, ngành
tui đang "Hot", nhưng quan trọng hơn là, bạn thấy rồi, tui đang siêng năng chăm chỉ ngồi gõ lộc cộc cho được một đoạn dài lòng thòng thế này,
mar là cái tui thương! Là cái mà khi sống cùng nó, tui biết, tui là
ai, tui làm gì, và tui thực sự cần gì để thỏa mãn cái sự "khát mar" của
mình.
Lao đầu vào học. Trường tui không dạy Marketing, trường tui dạy Quản trị Marketing nha.
Nói
chung là, đã biết và chuẩn bị từ đầu rồi. Nên cũng xác định sẵn, đó
chỉ là nền, là tiền đề, là cái cớ để tui yêu marketing
nhiều hơn nữa
thôi.
Lớp tui thì siêu tuyệt.
Trường thì, tuy không đến nỗi
Siu hay, nhưng mà cũng hay hay.
Chỉ có VUI là SIÊU VUI thôi!!!!
Thầy cô làm tui ngưỡng mộ và khâm phục nhất chỉ xuất hiện gần đây, dù chưa đủ thời gian
để làm tui điêu đứng vì khát khao lĩnh hội
hết, nhưng cũng đủ để tui hiểu và thêm niềm đam mê.
Hạnh phúc là thế đó, tui đã tìm thấy em ấy, Marketing.
Hạnh phúc là thế đó, tui đã yêu lấy em ấy, Marketing.
Marketing à, chị yêu em.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét